“Tôi không bao giờ quên được hình ảnh các bác theo dõi từng diễn biến nhỏ nhất của con, những cô điều dưỡng nhẹ nhàng chăm sóc, an ủi, động viên người nhà đang lo lắng. Mỗi lời nói trấn an, mỗi ánh mắt cảm thông, mỗi hành động tận tuỵ của các bác sĩ, điều dưỡng đã trở thành điểm tựa tinh thần vô giá cho gia đình tôi trong giai đoạn sinh tử ấy.
Con gái tôi từ một bệnh nhân có bệnh rất nặng phải đặt nội khí quản, lọc máu suốt mấy ngày liền, đến nay khám lại đã có kết quả tốt, vui chơi lại bình thường là nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của các bác sĩ”.
Đó là những dòng chia sẻ đầy xúc động trong lá thư cảm ơn của một người mẹ gửi tới các y bác sĩ Khoa Điều trị tích cực – TT Bệnh nhiệt đới, sau hành trình giành giật sự sống cho con gái chị. Từng rơi vào tình trạng sốc nhiễm khuẩn nặng, suy hô hấp, suy đa tạng, rối loạn đông máu với nguy cơ tử vong rất cao, nhưng bằng sự tận tâm và nỗ lực không ngừng của đội ngũ y bác sĩ, em bé đã dần hồi phục và nay có thể trở về bên gia đình trong niềm hạnh phúc vỡ òa.
Lá thư không chỉ là lời cảm ơn chân thành của một người mẹ, mà còn chứa đựng sự xúc động, niềm biết ơn sâu sắc sau những ngày tháng tưởng chừng không còn hy vọng.
Xin cảm ơn các y bác sĩ – những người luôn bền bỉ, tận tụy ngày đêm gìn giữ sự sống cho các em nhỏ. Và cũng xin cảm ơn những tình cảm ấm áp từ gia đình bệnh nhi – nguồn động viên quý giá tiếp thêm động lực để các y bác sĩ tiếp tục nỗ lực trên hành trình chăm sóc và bảo vệ sức khỏe trẻ em.

THƯ CẢM ƠN
Kính gửi:
- Ban Giám đốc Bệnh viện Nhi Trung ương;
- Khoa Điều trị tích cực – Trung tâm Bệnh nhiệt đới,
Tôi là mẹ của cháu N.N.M.T nhập viện vào Khoa ngày 11/11/2025 và được xuất viện ngày 25/12/2025.
Lời đầu tiên thay mặt gia đình tôi xin gửi lời đến Ban giám đốc và toàn thể các bác sĩ, điều dưỡng K3 lời cảm ơn sâu sắc và chân thành nhất.
Con gái tôi nhập viện với tình trạng sốt kéo dài, khó thở, mặt tím tái, thở nhanh. Sau khi nhập viện được 3 tiếng, sức khỏe con tôi mỗi lúc càng yếunên các bác sĩ đã chuyển sang phòng cấp cứu. Tại đây các bác sĩ đã chẩn đoán bé bị sốc nhiễm khuẩn, suy hô hấp, suy đa tạng, rối loạn đông máu. Tỷ lệ tử vong rất cao.
Những ngày con gái tôi phải giành giật sự sống tại phòng 302 – K3 là quãng thời gian khó khăn, đau đớn và tuyệt vọng nhất đối với gia đình. Có những khoảnh khắc chúng tôi gần như gục ngã, bất lực khi những ngày bác sĩ thông báo tình trạng bệnh xấu của con. Trong những giây phút tưởng chừng không còn hy vọng ấy, chính sự tận tâm, chuyên môn vững vàng và trái tim nhân hậu của các bác sĩ K3, đặc biệt là bác Nam – Trưởng khoa, Bác Toản, Bác Phượng, Bác Hoằng. Các cô chú điều dưỡng cô Dung, cô Huệ, cô Ngân, cô Duyên, chú Đức,… các bác sĩ,cô điều dưỡng khác nữa mà tôi không nhớ tên đã tận tình chăm sóc, đưa ra phác đồ điều trị tốt nhất cho cháu.
Tôi không bao giờ quên được hình ảnh các bác theo dõi từng diễn biến nhỏ nhất của con, những cô điều dưỡng nhẹ nhàng chăm sóc, an ủi, động viên người nhà đang lo lắng. Mỗi lời nói trấn an, mỗi ánh mắt cảm thông, mỗi hành động tận tuỵ của các bác sĩ, điều dưỡng đã trở thành điểm tựa tinh thần vô giá cho gia đình tôi trong giai đoạn sinh tử ấy.
Con gái tôi từ một bệnh nhân có bệnh rất nặng phải đặt nội khí quản, lọc máu suốt mấy ngày liền, đến nay khám lại đã có kết quả tốt, vui chơi lại bình thường là nhờ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của các bác sĩ.
Một lần nữa, tôi xin được gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất tới ban giám đốc Bệnh viện, Khoa Điều trị tích cực – Trung tâm Bệnh nhiệt đới. Kính chúc Bệnh viện ngày càng phát triển. Chúc các bác sĩ, điều dưỡng K3 luôn mạnh khỏe, bình an, giữ vững ngọn lửa nghề để tiếp tục mang lại sự sống, niềm tin và hạnh phúc cho thật nhiều gia đình khác như chúng tôi.
Trân trọng và biết ơn!




